Nghị lự.c của cô gái từng trải qua gần 10 lần ph.ẫu thuậ.t: ‘Nếu không rơi vào th.an củi, tôi sẽ không là tôi của ngày hôm nay’

“Nếu tôi không rơi vào than củi, tôi sẽ không là tôi của ngày hôm nay. Tôi tin rằng tất cả mọi chuyện xảy ra đều có lý do”

Đào không còn cố gắng che giấu cánh tay trái giả của mình, với ngón tay kim loại sáng bóng, hay những vết sẹo in hằn khiến cô bị méo miệng. Đào đã kết hôn và có 2 đưa con xinh đẹp, hiện đang sinh sống tại California cùng chồng. Mỗi năm, Đào đều cùng gia đình về thăm quê nhà Bình Định.

Đào hay cười, ít nhất là so với thời điểm nhiều năm về trước, khi mà những giọt nước mắt che đậy phần nào sự xinh đẹp của cô. Đào tin, câu chuyện của cô sẽ thay đổi trái tim mọi người, đặc biệt những người khuyết tật thường bị xã hội “gạt sang một bên”.

“Nếu tôi không rơi vào than củi, tôi sẽ không là tôi của ngày hôm nay. Tôi tin rằng tất cả mọi chuyện xảy ra đều có lý do” – Đào nói.

Chứng kiến tất cả những gì xảy ra với Đào, cô Nguyễn Thị Bích Hằng mẹ nuôi của Đào rất thương con. Từng câu, từng chữ trong bài chia sẻ của cô Hằng đều chứng minh sức sống mãnh liệt của con gái mình. Dù phải trải qua nhiều gian khổ trước đó, Đào đã sống một cuộc đời đáng sống, toả sáng như đoá hoa hướng dương.

Đào bên hai người con lai của mình.

Câu chuyện

Được sự đồng ý của mẹ nuôi Nguyễn Thị Bích Hằng, chúng tôi xin được chia sẻ toàn bộ câu chuyện của Đào qua lời kể chân thật của cô.

Khi tôi gặp Đào, cô ấy đã trải qua 7 lần phẫ.u th.uật

Tôi có một cô con gái nuôi.

Bạn bè thân thiết cũng ít người biết rằng tôi có một cô con gái nuôi, đơn giản là vì tôi chưa nuôi Đào ngày nào nhưng Đào gọi tôi là mẹ – mẹ nuôi, và tôi hạnh phúc vì điều đó.

Tôi gặp Đào vào một ngày giữa năm 2008, em đến văn phòng gặp tôi để đăng ký p.hẫu th.uật ră.ng h.àm m.ặt miễn phí với đoàn bác sĩ Surgicorps đến từ Mỹ, một duyên hội ngộ khi tôi gửi thông điệp này lên mạng AIT Alumni VN (Hội Cựu Sinh Viên AIT tại Việt Nam), một người bạn nào đó bên Pháp báo tin cho người nhà tại Việt Nam, là một người bạn của Đào, để rồi đưa em đến gặp tôi. Tôi sửng sốt khi gặp Đào lần đầu với khuôn mặt bị cháy 1 nửa và 1 bàn tay không còn nữa, nhưng em không hề ngần ngại với khuôn mặt ấy mà rất tự tin, luôn nhìn thẳng vào tôi khi nói chuyện. Tôi hỏi chuyện Đào mà trong lòng tràn đầy thương cảm xót xa.

Tại vùng đất nông thôn nghèo Việt Nam, Đào sinh ra trong một gia đình nghèo đông con tại Bình Định. Với phong tục đốt than hơ nóng cho các bà mẹ sau sinh và cuộc đời em cũng xảy ra biến cố từ đó.

Khi chưa đầy tháng, mẹ cho em nằm võng bên dưới đốt 1 chậu than hồng, hôm đó chỉ trong 1 khoảnh khắc mẹ bỏ con ra ngoài sân lấy nước thì nghe tiếng kêu trong nhà. Bà không thể ngờ đứa con gái út bé bỏng của mình mới 28 ngày tuổi chưa hề biết lẫy lại có thể lật ra khỏi võng và nằm trên chậu than hồng.

Đứa trẻ giãy giụa trong than, cháy hết 1 bên thân thể, cháy cụt hết các ngón tay trái và 1 bên mặt. Em được đưa đến bệnh viện cấp cứu, do bị hoại tử nên phải cắt cánh tay trái đến gần khuỷu. Chỉ sau một thời gian chữa chạy, bệnh viện cũng phải lắc đầu, trả em về nhà nằm chờ chết. Nhưng em không chết, em cứ thế sống lay lắt năm này qua năm khác.

Đào chụp ảnh cùng mẹ nuôi, cô Nguyễn Thị Bích Hằng.

Lớn lên với nỗi đau thể xác đã hóa thành sẹo khắp gương mặt và 1 phần thân thể, mắt và miệng bị co rúm lại đến nỗi em không thể há mồm, cánh tay không thể duỗi ra. Thế nhưng đến năm 7 tuổi em mới nhận thức được sự khác biệt của mình qua ánh mắt kì thị, sự trêu chọc của bạn bè. Và cứ thế em sống trong tủi nhục cho đến năm 22 tuổi.

Bất ngờ đọc trên báo em được biết có 1 đoàn bác sĩ Mỹ đến Việt Nam ph.ẫu t.huật sứt môi, hở hàm ếch miễn phí ở Quy Nhơn. Em lập tức lên đường dù đã hết hạn đăng ký. Vị trưởng đoàn, bác sĩ ph.ẫu th.uật, Dr. Frank Walchak và bà Carolyn vợ ông, là y tá phòng mổ đến từ Spokane (Mỹ). Ngay từ lần đầu gặp Đào, ánh mắt khẩn khoản cầu xin của em đã chạm vào lòng trắc ẩn của họ. Vậy là em đã được đồng ý ph.ẫu thu.ật miễn phí.

Vậy là vợ chồng Frank đã quyết định tìm mọi cách đưa em sang Mỹ. Sau 2 năm nỗ lực xin visa và làm các thủ tục chuẩn bị cho Đào, hai vị bác sĩ nhân hậu và bao dung ấy đã đưa được em sang Mỹ. 9 tháng ở với họ và trải qua nhiều cuộc ph.ẫu thu.ật đau đớn, khuôn mặt em được cải thiện đáng kể. Ở đó em luôn được coi như cô con gái út trong gia đình với 2 người chị gái đầy yêu thương. Em được học tiếng Anh, học lái xe và trượt tuyết dù chỉ có 1 tay. Họ yêu em và luôn coi em như một người bình thường.

Những tâm hồn cao đẹp đã hội tụ tại đây để mang đến cho đời những điều kỳ diệu. Nhưng dù sao thì cũng đến ngày em phải về nước và đối mặt với cuộc sống của chính mình.

Trải qua 7 lần phẫ.u thu.ật, khuôn mặt tuy đã cải thiện hơn trước nhưng thực sự những vết sẹo vẫn còn chằng chịt, mắt và miệng vẫn bị kéo lệch 1 bên. Sau khi từ Mỹ trở về Đào đã quyết tâm từ Bình Định ra thành phố Hồ Chí Minh xin việc, quyết tâm học thêm tiếng Anh và kế toán vào buổi tối.

Công việc của Đào rất khó khăn và khắc nghiệt nhưng em vẫn luôn cố gắng không ngừng nghỉ. Không chỉ lo cho bản thân mình, Đào vẫn phải đi bán vé số tại bến Bạch Đằng, mỗi đêm được khoảng 50 ngàn đồng để gửi về nuôi cha mẹ mình ở quê.

Đào bên cạnh đại gia đình thân yêu của mình, cùng chồng và 2 đứa con xinh xắn.

Đằng sau khuôn mặt khiếm khuyết của Đào là một tấm lòng nhân hậu

Ngay buổi sáng đầu tiên khi đoàn Surgicorps vừa hạ cánh đến Việt Nam, trong lúc chờ check in tại khách sạn, họ đã tranh thủ sơ khám cho Đào và 1 số bệnh nhân khác, bất kể mệt mỏi do lệch múi giờ và chưa ăn uống gì. Buổi chiều hôm đó họ bắt tay vào làm việc ngay, Đào là trường hợp được thử máu buổi chiều đó và được họ quyết định p.hẫu th.uật ngay ngày hôm sau vì họ muốn có 1 tuần điều trị hậu phẫu cho em trước khi họ về nước.

Buổi tối Đào gọi điện cho tôi giọng rất hoang mang, em nói không thể ph.ẫu th.uật ngay ngày mai vì bà chủ không cho phép nghỉ. Thực sự em rất khó khăn để lựa chọn hoặc mất việc hoặc được ph.ẫu th.uật, mà em thì cần rất nhiều lần ph.ẫu th.uật nữa để cải thiện gương mặt. Mỗi dịp như thế này là cơ hội vàng cho em. Tôi chỉ nói với em hãy xin phép và trình bày cặn kẽ với bà chủ.

“Nếu không được và sau này bà chủ vẫn đuổi việc thì gọi cho cô, hãy tin rằng cô sẽ giúp con”.

Năm đó công ty tôi cũng đăng ký cho em Toàn, một nhân viên nam là trưởng phòng vé máy bay, được phẫ.u th.uật vá 1 bên cánh mũi, dị tật bẩm sinh do mẹ em bị cúm khi mang thai. Tôi vào thăm các em ngay sau khi cuộc ph.ẫu t.huật và tặng quà cho tất cả các bệnh nhân trong dịp đó. Thật cảm động khi được thấy các bác sĩ Mỹ trong phòng hậu phẫu bồng bế từng em nhỏ dỗ dành, cho quà bánh để các em khỏi lo lắng và đau đớn. Toàn cảm động nói với tôi, “Khi con mở mắt ra người đầu tiên con nhìn thấy là chị Đào. Chị đang ngồi bên con, pha nước chanh và đợi con tỉnh dậy để cho con uống, dù chị ấy cũng mới chỉ ph.ẫu th.uật trước con không lâu”. Câu chuyện ấy tôi không bao giờ quên, tôi biết đằng sau khuôn mặt khiếm khuyết của Đào là một tấm lòng nhân hậu.

Từ đứa trẻ thiệt thòi, Đào vươn lên trở thành người phụ nữ đầy nghị lực.

Một tuần sau, Đào gọi điện cho tôi nói như khóc: “Cô ơi con bị đuổi việc rồi cô ạ”. Không chút đắn đo, tôi nói: “Ngay khi con bình phục hãy đến công ty gặp cô”, dù lúc đó tôi cũng không biết Đào có thể làm được việc gì không? Việc nhận Đào vào công ty tất nhiên do quyết định của tôi thì không ai ngăn cản nhưng nhìn ánh mắt một số nhân viên, tôi biết Đào sẽ không dễ dàng gì khi làm việc ở đây. Nhưng rất may Đào đã có Toàn luôn bảo vệ và thân thiết từ khi cả hai cùng nằm ph.ẫu th.uật trong bệnh viện.

Thật đáng ngạc nhiên, tuy chưa được học hành đến nơi đến chốn, nhưng Đào rất thông minh và chăm chỉ, bất kể việc gì được giao em đều hoàn thành tốt nhất, kể cả phần mềm kế toán mới nhất em cũng nắm bắt rất nhanh chóng. Hàng ngày em vẫn chạy xe máy bằng 1 tay, làm mọi việc bằng 1 tay nhưng không khiến em ngại ngùng bất kể việc gì. Em âm thầm làm việc mà không hề kêu ca, khi tôi phát hiện em bị chèn ép và hỏi han thì em đều nói “Không sao, mẹ cứ để tự con giải quyết”. Em cũng xin được gọi tôi là mẹ từ ngày ấy, em nói “Vì mẹ đã sinh ra con lần thứ hai”. 

Em đã trở thành một nhân viên văn phòng như thế đấy!

Câu chuyện truyền cảm hứng

Tôi luôn kể những câu chuyện về sức mạnh tinh thần sẽ mang đến những điều kỳ diệu để khuyến khích và động viên Đào, rằng hãy ước mơ một hạnh phúc như những người khác và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình. Tôi biết Đào đã cố gắng hết sức nhưng chưa chắc em đã tin những câu chuyện tôi kể, em nói rằng không bao giờ em dám mơ có một gia đình như bao người khác.

Vợ chồng Đào bên 2 người con, Michelle và Mitchell.

Thế rồi vào một ngày đẹp trời có một vị bác sĩ nha khoa trong đoàn Rotaplast của ông bà Walchak, đã từng gặp Đào lần đầu khi em còn là một cô bé ở quê nghèo Bình Định.  Anh ấy vẫn thường động viên, chuyện trò với em qua mạng, nay anh ấy đến Đà Nẵng và muốngắn bó, chăm lo cho Đào. Ban đầu Đào còn nghĩ họ chắc là chỉ trêu, hay bông đùa thôi. Nhưng sự thật lại không phải vậy Dr. Michael French thật sự muốn ở bên và chăm sóc cho Đào trong quãng đời còn lại.

Đào kể lại: “Quả thực Dr. Michael French là một người như thế, anh chàng đến ra mắt tôi tại văn phòng và sau đó là một bữa tối thân mật tại nhà tôi”

Anh chàng ôm lấy Đào với sự chân thành hiếm có, nói rằng Đào là cô gái đẹp nhất và anh luôn tự hào khi đi cùng Đào. Tôi hiểu ra rằng chuyện cổ tích luôn xảy ra giữa đời thường, Đào đã sống với tấm lòng chân thành, hiếu thảo, nhân hậu và sự nỗ lực không ngừng, em xứng đáng được hưởng hạnh phúc như những câu chuyện cổ tích mà em được đọc hồi nhỏ. Sự đớn đau của năm 28 tháng tuổi được đền đáp xứng đáng, với một gia đình nhỏ, nhờ chính nghị lực của cô Đào bé nhỏ năm nào.

Bây giờ Đào đã thành mẹ của 2 thiên thần đáng yêu là Michelle, 6 tuổi và Mitchell, 4 tuổi. Gia đình em đang sống ở Murphys, California, Hoa Kỳ. Thật đáng kinh ngạc khi em sang Mỹ chỉ vài năm đã có thể vừa hoàn thành chương trình học tại Columbia College với kết quả xuất sắc, vừa nuôi dạy 2 con nhỏ rất chu đáo, vừa hàng ngày tự lái xe đi học và đi làm kế toán tại phòng khám Nha Khoa của chồng (Safari Smiles Dental) tại Sonora. Hàng năm gia đình em đều trở về Việt Nam thăm gia đình và đến các trại trẻ mồ côi, khuyết tật khám răng, tặng quà cho các em nhỏ như một lời tri ân đến cuộc đời.

Tôi nói với Đào: “Câu chuyện của con có thể truyền cảm hứng và giúp đỡ được những người có hoàn cảnh như con, hãy truyền cho họ niềm tin vào cuộc sống như con đã từng sống, ai cũng có quyền được hạnh phúc nếu biết rằng hạnh phúc chính ở trong tay mình”.

Tôi luôn tự hào về Đào và thường hay kể câu chuyện này mỗi khi cần truyền cảm hứng sống cho ai đó.

Nguồn: dkn